Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

public4 tháng trước

[THTT] Nếu Tôi Là Một Người Khác...

Đôi khi tôi vẫn nghĩ về điều này, dù tôi không căm ghét cuộc sống của mình. Tôi không bực mình vì sự tồn tại của bản thân. Dù thế, đôi khi tôi vẫn cảm thấy không ổn. Có những khi, chẳng hiểu tại sao, những điều tồi tệ vẫn xảy đến với cuộc đời chúng ta, để chúng ta phải tự gào thét trong thâm tâm “Tại sao lại là mình?”

TẠI SAO LẠI LÀ MÌNH?...

Tại sao những điều đó lại diễn ra? Tại sao những con người này lại xuất hiện trong cuộc sống của mình, vào những thời điểm mình đang tuyệt vọng nhất để đẩy mình xuống tận đáy vực sâu? Tại sao những thứ xui xẻo cứ đến và đến và đến, để rồi bản thân mình phải oằn mình xuống mà chịu, mà chạy qua, mà bước qua?

Tôi không thực sự tin vào số phận, nhưng vào những thời điểm nhất định, thế giới cho tôi những dấu hiệu để tin rằng có những chuyện buộc phải diễn ra. Dù là bạn cảm thấy không hài lòng về một điều gì đó và cố gắng thay đổi, bạn cũng bất lực. Bởi lẽ, đó là sự thật, là một điều tất yếu. Phản ứng ban đầu của chúng ta lúc đó là trốn tránh, là phủ nhận, là gạt nó ra khỏi cuộc đời mình, cố gắng quên đi nó, nhưng thời gian qua đi, ta chợt nhận ra, ta đã quen với nó, và sống với nó rồi.

Sống là chính mình cũng như vậy. Chẳng biết bạn có bao giờ tự hỏi, sao thế giới lại sinh ra mình với sự kết hợp này không? Tại sao lại là ngoại hình này, với tính cách này, với những mối quan hệ này, dưới bầu trời này, vào thời đại này? Những câu hỏi chẳng biết có câu trả lời không, nhưng tôi chỉ muốn chân thành nói với bạn rằng, đôi khi đó là sự thật mà bạn phải chấp nhận. Dù bản thân có đặt câu hỏi bao nhiêu lần nữa, điều này cũng không thay đổi.

Nhưng nếu…

Một ngày nào đó, bản thân mình không còn là mình thì sao?

Nếu một ngày, mình là một người khác?...

Một người không mang cái tên này, ngồi vị trí này, mỗi ngày đều làm những việc này, luôn luôn nghĩ về những chuyện này. Một người, hoàn toàn khác…

Tôi là một người hay mơ mộng, và tôi cảm thấy để suy nghĩ vượt quá giới hạn không phải là một điều quá to tát, nên tôi đã thử nghĩ. Chung quy lại, tất cả cũng chỉ là suy nghĩ. Nhưng nếu không suy nghĩ, mọi chuyện cũng chẳng đến đâu.

Thế nên, tại sao không?

 

Hãy thử tưởng tượng cùng tôi, một ngày tôi là một người khác.

Tôi sẽ không mang gương mặt này, cái tên này, thân phận này, những mối quan hệ này. Có lẽ, trí não này cũng chẳng còn là tôi nữa. Một bản sao, mà cũng chẳng phải là một bản sao nữa.

Một ngày nào đó, tôi đang sống cuộc sống của một người khác. Có lẽ tôi sẽ sinh ra ở một đất nước khác, mang quốc tịch khác, nói tiếng khác, học những thứ tôi chẳng bao giờ tưởng tượng nổi. Có thể điều đó làm tôi thấy hạnh phúc với chính mình hơn một chút, có thể không.

Tôi sẽ có một cuộc sống. Tôi sẽ có một gia đình, những đứa bạn thân, những người ghét và thích mình. Tôi sẽ có những mối quan hệ rằng buộc và những thứ tài sản thuộc về sở hữu của mình. Sẽ có những ngày tôi vui và tôi buồn vì những chuyện khác nhau. Sẽ có những ngày thất vọng và mừng rỡ. Có những điều tôi phải trải qua. Sẽ có những người yêu thương tôi bằng cả sinh mạng của họ, lại có những người chẳng mong muốn sự tồn tại của tôi.

Tôi sẽ trải qua những điều tương tự những gì tôi đang có ở cuộc sống này, nhưng không phải là như thế này. Có lẽ sẽ bớt gay gắt, bớt đau khổ, bớt muộn phiền và bớt những giọt nước mắt. Có lẽ không.

Tôi sẽ có cơ hội thử những điều tôi chưa bao giờ biết. Tôi sẽ được nhìn thấy tuyết, được chơi với những bông tuyết từng muốn thử chạm vào một lần. Tôi sẽ đi qua những vùng đất chưa từng nghĩ mình sẽ đến. Tôi sẽ sống theo cách tôi chưa từng thử, ăn thứ tưởng như không nuốt nổi, yêu một người tôi của thế giới hiện tại chưa bao giờ để tâm đến. Có lẽ không.

Thế rồi, có lẽ, tôi cũng sẽ trải qua những khó khăn và những hiểm nguy. Leo trên một thác đá chênh vênh, đối mặt với cái chết cận kề, bị bỏ lại một mình trên đảo hoang. Hay, biết đâu đó, tôi lại được trải nghiệm những điều ngọt ngào mà chính tôi cũng chưa thể tưởng tượng ra ngay lúc này.

Nhưng đó đều sẽ là những thứ không chính xác giống như thế này… Sẽ không là những người này, những biến cố này, thời gian này, không gian này. Sẽ không là cách giải quyết này, không là những giọt nước mắt này… Đơn giản vì một điều, “tôi’’ đó không phải là “tôi’’ này.

Thực sự…

Này…

Liệu tôi có thực sự mong muốn điều đó?...

Tôi lửng lơ giữa không trung, lửng lơ giữa một sắc xanh mơ hồ của bầu trời ngày nào cũng thấy, lửng lơ giữa những suy nghĩ của mình…

 

Bỗng dưng, một điều thật giản dị vụt qua chen ngang.

Tôi chợt thèm món sườn xào chua ngọt mẹ vẫn thường nấu. Ở cuộc sống kia, tôi không có.

Tôi nhớ những ngày lang thang trên phố đi bộ, nói những chuyện vẩn vơ chẳng đầu đuôi gì với đứa bạn thân, Ở cuộc sống kia, tôi chẳng được thử.

Tôi muốn cất lên tiếng nói mẹ đẻ của mình, thứ tiếng dịu dàng dễ nghe nhất tôi từng biết. Tôi ghét những âm gió và những con chữ dài ngoằng.

Tôi nhớ cả những điều tồi tệ tôi đã từng trải qua. Ở cuộc sống kia, tôi chưa từng biết bị bắt phao trong giờ học là một cảm giác xấu hổ đến mức nào. Tôi chưa từng biết, việc sống sót qua một ước mơ không thành hiện thực lại khó khăn ra sao. Tôi chưa từng biết, cảm giác cô độc lạc lõng có thể khiến tôi mạnh mẽ đến như thế nào.

Tôi chưa từng biết, việc tự chặn họng bắt mình ngừng khóc, đau đớn nhưng lại khiến mình trưởng thành đến nhường nào…


Tôi chợt dừng lại, nhìn lại mọi thứ xung quanh mình. Tôi thấy cái cặp đã bắt đầu rách quai vì thường xuyên vác đi vác lại laptop mỗi ngày. Tôi để ý quyển vở vừa học xong đầy những chữ và ghi chép chi chít của mình. Tôi nhìn đôi giày bạc phếch màu vì giặt đi giặt lại nhiều lần, lại bắt đầu sờn... Những thứ này không có ở thế giới tôi tưởng tượng kia. Những món đồ đã gắn với tôi trong một thời gian dài đi qua những khó khăn ấy, những câu chuyện ấy, những nụ cười và những giọt nước mắt ấy. Chúng chẳng phải là những gì quá quý giá, nhưng chúng vô giá với mỗi câu chuyện, với mỗi kí ức của tôi.

Là một phần của bản thân mình.

Nếu tôi là một người khác, tôi chẳng là một người tuyệt vời như chính mình, của hiện tại. Tôi không tự cho mình là hoàn hảo, vì chẳng ai hoàn hảo cả. Nhưng nếu nhìn một cách toàn diện, cuộc sống này tôi đang sở hữu là điều tuyệt vời nhất thế giới ban tặng cho mình. Tôi biết ơn vì những con người này, những sự kiện này, những điều nhỏ bé hay lớn lao này đã bước vào cuộc đời tôi, và định hình một từ “tôi”. Tôi cảm khích những điều tốt lành đã đến, vì chúng là lí do để tôi tin tưởng vào cuộc sống này. Tôi trân trọng những điều không vui cũng đã xuất hiện, vì đó là cơ hội để tôi sống nhiều hơn, tích cực hơn, chân thành hơn, mạnh mẽ hơn, khám phá ra một mình đa chiều và đa diện hơn. Tôi quý giá cả những khoảng lặng cuộc đời, khi chẳng sóng gió cũng chẳng bình yên, mà chỉ có tôi với tôi, tự thấu hiểu, tự nhìn nhận, tự lớn.

Cảm ơn, vì mọi thứ đã là chính nó như vậy.

Hãy cứ sống và trân trọng cả những điều tốt và xấu, vì đó là điều đang định hình bạn là bạn chứ không phải ai khác.

Nếu bạn là một người khác à… Thử nghĩ xem?


Tác Giả: Ry, Sinh viê[email protected]Đại học Ngoại Thương 

Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link: https://www.facebook.com/lh.chi.98

--------------------------------

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng trị giá 21 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng của YBOX.VN? Xem chi tiết tại link: http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info

 

148 người xem


Bình luận (0)